Cấp bền (grade hoặc class) của một chi tiết liên kết cho biết độ bền và khả năng chịu lực của nó. Trong nhiều trường hợp, cấp bền cũng cho biết các loại vít, đai ốc, ty ren và vòng đệm nào có thể sử dụng tương thích với nhau. Có ba hệ thống phân loại chính: SAE, ISO và ASTM.
-
SAE: quy định cấp bền cho các chi tiết liên kết hệ inch. Cấp càng cao thì chi tiết liên kết càng bền. Các chi tiết liên kết có cùng cấp được thiết kế để sử dụng chung với nhau.
-
ISO: quy định cấp bền (class) cho các chi tiết liên kết hệ mét. Cấp càng cao thì chi tiết liên kết càng bền. Các chi tiết liên kết có cùng chữ số đầu tiên được thiết kế để sử dụng cùng nhau. Ví dụ: đai ốc cấp 5 dùng tương thích với vít cấp 5.8.
-
ASTM: một số cấp ASTM đánh giá chi tiết liên kết dựa trên độ bền cơ học, trong khi các cấp khác đánh giá khả năng sử dụng trong điều kiện áp suất cao và nhiệt độ cao.

Mạ kẽm là phương pháp phủ một lớp kẽm (Zn) lên bề mặt thép nhằm tăng khả năng chống ăn mòn và bảo vệ kim loại nền khỏi tác động của môi trường như độ ẩm, hóa chất và oxy trong không khí. Lớp mạ kẽm hoạt động theo cơ chế bảo vệ kép gồm lớp phủ cơ học cách ly thép với môi trường và cơ chế bảo vệ điện hóa khi kẽm đóng vai trò anode hy sinh bị oxy hóa trước thép. Trong quá trình mạ kẽm nhúng nóng, giữa lớp thép nền và lớp kẽm bên ngoài sẽ hình thành các lớp hợp kim Fe-Zn như Gamma, Delta và Zeta giúp tăng độ bám dính và độ bền của lớp phủ. Bề mặt ngoài cùng là lớp kẽm gần như tinh khiết giúp tăng khả năng chống gỉ và kéo dài tuổi thọ sử dụng của sản phẩm trong môi trường công nghiệp hoặc ngoài trời. Mạ kẽm được ứng dụng rộng rãi trong các chi tiết cơ khí, bu lông, đai ốc, kết cấu thép và thiết bị xây dựng nhằm đảm bảo độ bền và tính ổn định lâu dài.